Lịch sử

Cha Vinh-sơn Lebbe đã nhiều lần thuyết phục Toà Thánh về sự quan trọng của việc thành lập Giáo Hội Địa Phương tại Trung Quốc. Ngài lý luận rằng chỉ khi có Giám Mục người bản xứ, đức tin công giáo mới đâm rễ sâu tại Trung Quốc được. Thế nhưng, mãi cho đến năm 1926, sau bao hy vọng và đợi chờ, ước nguyện của Cha mới được toại nguyện. Vào chính ngày kỷ niệm 25 năm thụ phong Linh Mục của Cha Lebbe, Đức Thánh Cha Piô XI đã phong chức cho sáu vị Giám Mục Trung Hoa đầu tiên tại Rôma.
Ngay sau biến cố quan trọng này, Cha Lebbe trở về Trung Quốc, miền đất truyền giáo thân thương của Ngài, và được một trong sáu vị tân Giám Mục mời về làm việc tại Hà Bắc, thuộc địa phận An Quốc. Ngài phục vụ hết mình với một niềm vui dạt dào.
Năm 1928, Cha Lebbe thành lập hai dòng tu: một cho nam, gọi là Hội Dòng Tiểu Đệ Thánh Gioan Tẩy Giả, và một cho nữ, gọi là Hội Dòng Tiểu Muội Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu. Ngài phác họa một lối sống khắc khổ và nghiêm nhặt cho hai Hội Dòng. Ngài làm gương bằng chính đời sống cầu nguyện và hy sinh của Ngài. Vào dịp Lễ Giáng Sinh năm 1933, Ngài quyết định rời Dòng thánh Vinh-sơn và trở thành bề trên Hội Dòng Tiểu Đệ Thánh Gioan. Hội Dòng của Ngài lập tức phát triển rất nhanh qua Bắc Kinh và các tỉnh Sơn Tây, Thiểm Tây. Nhờ nỗ lực của Cha Lebbe và các "Tiểu Đệ" của Ngài, năm 1933 địa phận An Quốc có thêm trên 3.000 tân tòng được rửa tội, gia nhập đạo thánh.
Lúc cuộc kháng chiến chống Nhật bùng nổ ở Trung Quốc, Cha Lebbe dẫn đầu 20 tu sĩ và trên 300 giáo dân ra tiền tuyến làm công tác tải thương. Ngài thành lập một trạm xá tại Bắc Kinh để chăm sóc các thương bịnh binh. Trong vòng tám năm kháng Nhật, từ 1937 đến 1945, Hội Dòng đã săn sóc và phục vụ cho trên 20.000 thương binh. Đó quả là một thành tích đáng khâm phục. Đó cũng là kết quả từ sự hy sinh anh hùng của Cha Lebbe và các tu sĩ.
Ngày 24 tháng 6 năm 1940, đúng ngày lễ bổn mạng của Hội Dòng, Cha Lebbe đã được Thiên Chúa gọi về. Cuộc sống và cái chết anh dũng của Ngài đã thay đổi hẳn quan niệm sai lầm của người Trung Quốc về đạo công giáo - đạo mà họ vẫn gọi là "đạo ngoại bang".
Năm 1949, khi tình hình chính trị tại Trung Quốc thay đổi, một số thành viên của Hội Dòng di tản sang Hồng Kông, tiếp tục công việc truyền giáo và phục vụ văn hóa cho di dân đến từ lục địa Trung Hoa. Cũng trong thời gian này, một trường học đã được thành lập tại Hồng Kông, mang tên tiếng Hoa của Cha Lebbe - trường trung-tiểu học Minh Viễn.
Năm 1954, một nhóm tu sĩ của Hội Dòng sang Đài Loan và thành lập một giáo xứ tại Đài Bắc. Một thời gian sau, một tu viện mới được thành lập tại Đài Trung để tiếp tục thu nhận thành viên. Hiện nay, tu viện này đã trở thành Nhà Mẹ của Hội Dòng.
Tại Việt Nam, từ năm 1963 đến năm 1975, Hội Dòng quản lý hai trường trung học, trường Thánh Gioan và trường Minh Viễn, tại Sàigòn với sĩ số nhập học là 6.000 học sinh. Năm 1983, Hội Dòng tiếp nhận trường trung học Viator - một trường học danh tiếng tại Đài Trung - từ Dòng Thánh Vi-a-tô. Không bao lâu, sĩ số học sinh tăng vọt từ 2.000 đến 3.600.
Sau biến cố 30 tháng Tư năm 1975, bốn thành viên của Hội Dòng di tản sang Hoa Kỳ. Năm 1977, họ đến địa phận Brooklyn và bắt đầu công tác mục vụ cho người Hoa tại đó cho đến ngày nay.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Đăng nhận xét